Phương Nghị quét mắt nhìn vòng eo và tay chân mảnh khảnh của cô, cụp mắt xuống, lúc anh định nói rằng cô không béo chút nào, thì đúng lúc Dư Điềm Điềm nhoài người về phía trước, ánh mắt của Phương Nghị lại chú ý đến chỗ không nên chú ý đến.
Lập tức rút những lời định nói về.
Anh còn cảm thấy được một tia nóng ran.
Dư Điềm Điềm ăn một chén xong thì lại không chịu ăn tiếp nữa, hơn nữa đúng thật là cô cũng đã quá mệt mỏi, ăn đến miếng cuối cùng cô cũng cầm cái thìa lên và bắt đầu ngủ gật, giống như một con mèo con đã mệt rã rời.
Trái tim yếu đuối của Phương Nghị rối tung rối mù, ngay lúc đầu của Dư Điềm Điềm sắp nghiêng ngã xuống, anh lấy bàn tay tay chính xác đón được lấy đầu cô, nói với cô bằng giọng điệu dịu dàng: "Điềm Điềm, trở về phòng ngủ đi."
Dư Điềm Điềm nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra, liếc nhìn người trước mặt, ngây ngô cười một tiếng, lại lắc lắc đầu.
Phương Nghị không hiểu.
Dư Điềm Điềm không cầm lấy giấy và bút, mà là thuận thế nắm lấy bàn tay của anh, mở lòng bàn tay của anh ra, rồi viết xuống từng nét chữ một bằng ngón tay trỏ.
“Dư Điềm Điềm.”
Đây mới là tên thật của cô trước khi cô đi xuyên qua đây.
Mặc dù Phương Nghị không biết tại sao nhưng mà anh lại nhận ra được chữ mà cô viết xuống, trong miệng lặp lại một lần nữa: "Điền Điềm?"
Dư Điềm Điềm gật đầu cười.
Phương Nghị cũng cười: "Được rồi, nhớ rồi, trở về ngủ tiếp đi."
Cuối cùng cũng đưa Dư Điềm Điềm về trong phòng, Phương Nghị cẩn thận đóng cửa lại giúp cho cô, xoay người nhìn lòng bàn tay của mình một chút, dùng ngón tay mơn trớn chỗ mà mới vừa rồi ngón trỏ của Dư Điềm Điềm vẽ qua.
Tê tê dại dại.
Điền, Điềm.
Phương Nghị ghi nhớ, ghi khắc rất sâu trong trí nhớ, nhưng anh do dự một lúc rồi cũng vẽ hai nét chữ ở chỗ chữ “Điềm”.
Điềm Điềm.
Phương Nghị siết chặt lòng bàn tay, nhìn lên vầng trăng ở trên bầu trời một lúc, trong lòng cảm thấy có một sự tĩnh mịch vô hạn.
Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi Dư Điềm Điềm thức dậy toàn thân đều đau nhức, đại đội trưởng thông cảm cho những người ngày hôm qua đến trạm y tế giúp đỡ mà đặc biệt cho phép ngày hôm nay không cần phải đi làm, vì vậy cho nên cô cũng ngủ thêm một lúc, lúc cô đi ra khỏi phòng, Phương Nghị đã dậy rồi.
Mà còn có một người nữa đứng ở cổng sân, đang nói gì đó với anh.
Dư Điềm Điềm thò đầu ra thăm dò, phát hiện ra cô không quen biết người này nên cũng không để ý nữa, mà đi thẳng xuống nhà bếp làm bữa ăn sáng giúp cho chị cả.
Chị cả Phương vẫn còn nghĩ về mấy con trâu ở trong chuồng trâu kia, không chịu nghỉ ngơi mà vẫn còn đi canh giữ, trông nom chuồng trâu. Dư Điềm Điềm cũng vớt thịt bò kho ngày hôm qua ra khỏi nồi, sau khi ngâm nước chát cả đêm, vào lúc này thịt bò kho đã nguội nhưng mà vẫn giữ được hương vị mười phân vẹn mười, cô cắt một miếng nhỏ rồi đút cho Phương Thu Lan. Chị cả Phương liên tục khen ngợi: "Thơm quá!"
Những thứ này thì phải đưa đến chỗ của Lý Đại Toàn, hơn nữa hôm nay cũng vừa đúng là ngày phải đi gặp thầy lang Lưu một lần nữa.
Phương Nghị ở bên kia đã nói xong rồi, sau khi tiễn người nọ đi thì trở lại sân. Chị cả Phương hỏi: "Ai vậy?"
Phương Nghị nói: "Nhà máy cơ giới của thị trấn mà trước đây bà đã bảo em đi làm."
"Ồ, cậu ấy tới đây làm gì vậy?"
Phương Nghị liếc nhìn Dư Điềm Điềm, nói: "Chắc là tới hỏi em thử xem cuối cùng em có đi hay không, em định bụng sẽ quay lại đó."
“Ừ, bây giờ tình cảnh trong nhà cũng ổn thỏa rồi, nếu em muốn đi thì cứ đi.” Chị cả Phương cũng bưng đồ ăn sáng ra ngoài, bảo Phương Mạn và Phương Hoài đi gọi bà nội Phương.
Dư Điềm Điềm đang cắt thịt bò kho, hoàn toàn không biết Phương Nghị đã tiến đến gần, chờ đến lúc cô vừa ngẩng đầu thì lập tức chiếc lỗ mũi xinh xắn thanh tú của cô đụng phải một lồng ngực rắn chắc.
“Đập vào có đau không?” Phương Nghị vội vàng cúi đầu nhìn cô.
Dư Điềm Điềm sờ sờ mũi rồi lắc đầu một cái, sau đó đẩy anh ra, cô còn đang bưng canh giấm, đã bị đổ một ít.
Phương Nghị không thể làm gì khác hơn là phải cố nén những gì mình muốn nói xuống, đứng đắn ăn xong bữa sáng của mình.
Tất cả mọi người trong nhà họ Phương đều biết chuyện hôm nay Dư Điềm Điềm phải đi gặp thầy lang, chị cả Phương còn có lòng gói ghém đồ ăn nhét cho cô để cô ăn lúc đi dọc đường, Phương Nghị nhìn thấy vậy thì cũng dở khóc dở cười: "Chị cả, chỉ đi đến trấn Dân Thủy ở sát đây thôi mà."
"Thì cũng cầm lấy đi, ngộ nhỡ đi dọc đường lại đói bụng!"
Dư Điềm Điềm cười, nhận lấy từng cái một.
Người nhà họ Phương vẫn còn chưa biết chuyện Phương Nghị đã có xe đạp, cho nên đương nhiên họ nghĩ rằng hai người sẽ phải đi rất xa.