Chờ đến lúc cuối cùng thì Dư Điềm Điềm cũng ngồi lên ghế sau của xe đạp, Phương Nghị mới do dự mở miệng hỏi: "Điềm Điềm, em có muốn anh đến nhà máy cơ giới để học sửa xe không?"
Dư Điềm Điềm nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, viết lên trên sau lưng anh một câu: “Anh hy vọng em muốn hay không muốn?”
Phương Nghị im lặng một lúc rồi nói: “Nếu muốn đi thì có thể mỗi tuần chỉ có thể về một lần, phải đi hơn một tháng. Ở nhà chỉ còn có chị cả, bà và em toàn là phụ nữ nên anh thấy không yên tâm."
Lúc này Dư Điềm Điềm mới chọc chọc vào lưng anh, Phương Nghị dừng lại, quay đầu hỏi cô: "Làm sao vậy?"
Thoáng cái Dư Điềm Điềm đã nhảy xuống từ ghế ngồi ở phía sau xe, đứng trước mặt anh, hai tay khoanh lại ở trước ngực, lông mày hơi nhíu lại, mặt mày của cô lúc này giống như một con nai tơ bất mãn, vừa quyến rũ lại vừa đáng yêu.
[Đã nói rồi đừng xem em như một đứa con nít mà.]
Một tia cười thoáng qua trong tròng mắt hẹp dài của Phương Nghị, anh nói: "Được rồi, nó không thích đáng."
Lúc này thì Dư Điềm Điềm mới nghiêm túc bàn bạc với anh.
Lúc trước Phương Nghị không muốn đi là bởi vì người nhà, nhưng bây giờ suy nghĩ thay đổi cũng vẫn là vì người nhà... và cộng thêm Dư Điềm Điềm.
Đi ra ngoài mới có cơ hội, mới có thể chạy nhanh tới những ngày tháng tốt lành, mới có thể sớm một chút mà… chân chính đón người ta về nhà.
Còn Dư Điềm Điềm thì lại thực sự đang cân nhắc nghiêm túc vì tương lai của Phương Nghị. Sửa chữa cơ khí là một công việc rất hứa hẹn mà anh còn có thể nhân cơ hội này mà học cách lái nữa. Cho dù là máy xúc hay máy cày, dù sao đi nữa nếu có tay nghề này trong người thì sẽ không đói được. Đến lúc sau vài năm nữa, chính là lúc cái nghề này có rất nhiều công dụng, chắc chắn Dư Điềm Điềm cũng sẽ không ngăn cản anh.
Lấy được sự ủng hộ của Dư Điềm Điềm, cuối cùng thì trong lòng Phương Nghị cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà ngay sau đó vẻ mặt anh lại nghiêm nghị nhìn cô với ánh mắt sáng rực: "Vậy thì em đợi đến lúc anh trở về, anh sẽ giúp em làm xong hết công việc trên ruộng trong một lần luôn."
Dư Điềm Điềm xua xua tay, cô cũng không phải là một đứa con nít, ở thời buổi này lăn lộn như vậy ít ngày cô vẫn có thể tự mình hoàn thành xong mấy công việc nhỏ đó.
Nhưng tính khí ngang bướng của Phương Nghị lại nổi lên, nhật định phải ép cô gật đầu cho bằng được. Đột nhiên hơi thở có phần hơi bá đạo và kích động của người đàn ông bao trùm tới, Dư Điềm Điềm lập tức bị thuyết phục.
Được được được, có người làm việc giúp chẳng phải là chuyện tốt sao, có gì mà không vui chứ?
Sau đêm đó, hai người cũng không có tiếp xúc thân mật với nhau thêm lần nào nữa, giờ phút này ở đây không có người nhà họ Phương cũng không có thôn Tỳ Ba, trái tim của Phương Nghị rung động, anh lập tức kéo bàn tay nhỏ bé của Dư Điềm Điềm lên.
"Điềm Điềm, em..."
Dư Điềm Điềm cũng không có tính bảo thủ của thời buổi này, ngón tay mảnh khảnh mềm mại của cô bị bàn tay to lớn của Phương Nghị nắm lấy, cô vô cùng ngoan ngoãn thuận theo anh. Anh làm việc quanh năm suốt tháng, lòng bàn tay có vết chai mỏng thô ráp, giờ phút này đang xoa nắn làn da mềm mại của cô, cảm xúc từ trước đến nay chưa từng có cũng khiến cho trong lòng Dư Điềm Điềm thấy có chút tê dại.
Ánh mắt cô luôn dịu dàng, thủy chung lúc nhìn người ta giống như là muốn nhìn thấu lòng người, đột nhiên trên người Phương Nghị toát ra hơi thở có tính xâm lược, bàn tay nắm lấy cô cũng càng siết chặt hơn.
"Em có thực sự sẵn lòng chờ đợi anh... cùng anh sống qua ngày không?"
Buổi trưa ánh nắng mặt trời có chút gay gắt, Dư Điềm Điềm bị ánh nắng mặt trời chiếu nên có chút không thể mở mắt nổi được, thân thể Phương Dịch lập tức xê dịch một chút một cách tự nhiên, chặn lại ánh nắng mặt trời chói chang giúp cho cô.
Trong giây phút ngắn ngủi này, Dư Điềm Điềm đã nghĩ tới rất nhiều chuyện trước đây.
Sự giáo dục nghiêm khắc của cha mẹ, sau đó mẹ qua đời, cha và cô càng ngày càng xa cách và những ngày tự mình tập luyện trong lớp học nhảy...
Trải qua nhiều chuyện, nhưng thật giống như tất cả đều chỉ là một giấc mơ phù du, chỉ có người đàn ông đang che nắng giúp cho cô bây giờ mới là thật.
Nghĩ vậy, Dư Điềm Điềm vươn tay ra ôm lấy cổ anh, ở trên con đường mòn cằn cỗi ở vùng quê này, hai người trao nhau một nụ hôn nóng bỏng.