Quá trình đi tìm ông Lưu khám bệnh lần này lại diễn ra vô cùng suôn sẻ, sau khi Dư Điềm Điềm ra khỏi nhà ông Lưu, cô đề nghị đi đến Cung tiêu xã của thị trấn để mua vài thứ, đương nhiên là Phương Nghị nói đồng ý.
Lúc đến Cung tiêu xã , Phương Nghị mới biết, thì ra cô muốn mua quà tặng cho gia đình Đậu Tử, một lon sữa bò bột vốn là đã rất hiếm lạ rồi mà Dư Điềm Điềm còn khăng khăng muốn mua thêm một ít mứt hoa đào bổ khí dưỡng nhan để đưa cho vợ của Đậu Tử.
Phương Nghị tính toán, xem ra trong túi tiền nhỏ của cô cũng không còn thừa lại nhiều.
Dư Điềm Điềm rất vui vẻ chọn mua hết tất cả mọi thứ xong rồi thì sau đó cùng với Phương Nghị đi đến nhà Đậu Tử.
Đậu Tử khá ngạc nhiên và mừng rỡ khi nhìn thấy hai người họ, vội vàng tiếp đón hai người họ vào nhà. Khi thấy Dư Điềm Điềm còn mang theo nhiều đồ như vậy tới, lại càng cực kỳ ngại ngùng.
Đây cũng là lần đầu tiên Dư Điềm Điềm gặp được vợ của Đậu Tử, Vương Hoa.
Vương Hoa vừa mới sinh con xong, vẫn còn rất yếu ớt, nhưng mà thấy khách đến vẫn muốn gắng gượng chống đỡ ngồi dậy để đón khách, Đậu Tử vội vàng đặt đồ xuống, bước tới đỡ cô ấy.
"Em ngồi trên ghế sô pha đi, anh sẽ kê một chiếc gối mềm cho em dựa vào."
Sau khi Vương Hoa yếu ớt ngồi xuống thì cười một tiếng: "Đã để cho hai người chê cười rồi."
Vì để tránh hiềm nghi, Phương Nghị chỉ liếc nhìn thằng bé một cái xong thì sau đó lập tức đi ra ngoài với Đậu Tử, còn hai người phụ nữ thì ở lại bên trong, ở chung với nhau vô cùng hòa hợp.
Lúc Vương Hoa nhìn thấy lon sữa bột kia, lời cảm ơn cũng nói không được lưu loát: "Cái này, cái này chắc là rất đắt, còn phải cần có phiếu sữa bột..."
Dư Điềm Điềm cười lắc đầu một cái, lại vỗ vỗ nhẹ vào tay của cô ấy ý bảo cô ấy cứ thoải mái.
Dư Điềm Điềm chọc đứa nhỏ trong lòng ngực cô ấy cười, Vương Hoa cười nói: "Cô có muốn ôm thử nó một cái không?"
Dư Điềm Điềm hơi ngạc nhiên mừng rỡ, nhưng cũng có chút căng thẳng.
"Không có sao đâu tôi sẽ dạy cô, đúng... như thế này, tay cô đặt ở đây..."
Dư Điềm Điềm ôm một đứa bé nhỏ nhắn mềm mại trong khủy tay, hồi hộp đến mức cũng toát mồ hôi.
Quá nhỏ nhắn, quá mềm mại.
Vương Hoa bật cười thành tiếng: "Đừng sợ mà, rồi cô cũng sẽ có một ngày thế này."
Dư Điềm Điềm đỏ mặt, sinh con sao? Chuyện này đối với cô mà nói thì có phần quá xa vời.
Đứa bé trong lòng dường như có chút không thoải mái, bắt đầu khóc òa lên, Dư Điềm Điềm sợ hết hồn, vội vàng đưa đứa bé về lại trong lòng mẹ nó.
Vương Hoa đón lấy nhìn một cái, cười nói: "Không sao đâu, đứa bé tiểu tiện, chỉ cần thay cái tã khác là được."
Dư Điềm Điềm vội vàng tiến lên giúp đỡ.
Phương Nghị và Đậu Tử đang đứng nói chuyện ở trong sân. Lúc Vương Hoa sinh đứa bé này cũng không quá thuận lợi, người chịu không ít đau đớn, Đậu Tử cảm thấy rất đau lòng, hai mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn vào trong căn phòng.
“Anh à, anh định làm như vậy thật sao?” Đậu Tử hỏi Phương Nghị.
Phương Nghị dựa người lên tường, giương mắt nhìn lên trời, rồi ừ một tiếng: “Đầy đủ cho kẻ dạn dĩ đói kém cho kẻ rụt rè, muốn làm thì phải làm lớn.”
Đậu Tử nghe thấy tiếng khóc của con trai mình, lại nghĩ đến vợ mình một lúc, khẽ cắn răng rồi cũng nói: "Vậy thì em sẽ làm chung với anh!"
Phương Nghị nhìn anh ấy một cái: "Không cần suy nghĩ lại sao? Bây giờ cậu cũng đã có gia đình. Thận trọng một chút cũng là đúng."
"Thận trọng sao? Thận trọng rồi để cho vợ con đi theo em chịu khổ sao? Em tin anh, em sẽ đi làm cùng anh."
“Được thôi.” Phương Nghị đứng thẳng người dậy: “Vậy mấy ngày nữa cậu chờ tin của tôi, trước mắt tôi phải đi đến nhà máy cơ giới.”
Đậu Tử gật đầu một cái, đảo mắt, tò mò hỏi: "Nhưng mà anh, sao đột nhiên anh lại đổi tính, suy nghĩ thông suốt rồi?"
Phương Nghị cười một tiếng, cũng không hề giấu giếm, anh xoay người rồi nhìn bóng dáng người kia trong phòng một lúc, nhẹ giọng nói: "Để dành tiền cưới vợ."
Đậu Tử đột nhiên hiểu ra được điều gì đó lập tức mở to mắt.
Lúc này đúng lúc Dư Điềm Điềm cũng từ trong nhà đi ra, ánh mắt kinh ngạc của Đậu Tử di chuyển qua lại giữa hai người họ, nhìn vài cái xong, cũng đưa tay sờ đầu cười ngốc nghếch.
Tốt, rất tốt.
Phương Nghị lạnh nhạt liếc nhìn anh ấy một cái, tiến lên cầm lấy đồ trong tay của Dư Điềm Điềm, đây đều là những thứ mà Vương Hoa nhất định muốn cô nhận lấy cho bằng được, bên trong có mấy mảnh vải mới.