“Cô em—” Đậu Tử đang định nói chuyện với Dư Điềm Điềm, nhưng đột nhiên nghĩ đến lời nói vừa nãy của Phương Nghị, bây giờ gọi là cô em thì hình như không thích hợp lắm, vì vậy cho nên anh ấy chỉ nói thẳng: “Nước tương thịt lần trước của cô bán rất chạy đó! Rất nhiều người còn muốn mua nữa, cô còn làm không?"
Dư Điềm Điềm liếc nhìn Phương Nghị, gật đầu cười.
"Tốt rồi! Vậy thì bọn tôi sẽ đợi, và rất nhiều khách hàng cũng sẽ đợi!" Đậu Tử vui vẻ nói.
“Đi thôi.” Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đi đến cổng sân.
"Không cần phải tiễn đâu."
Lúc này Đậu Tử mới dừng bước chân lại.
Đến hôm nay, tất cả hạng mục của trấn Dân Thủy đều đã hoàn thành, món giò heo kho của Lý Đại Toàn buôn bán cũng khá chạy. Nhìn thấy Dư Điềm Điềm giống như gặp được Bồ Tát sống. Lần này lại vác gần hai mươi cân thịt heo đi trở về.
Đi tới nhà Đậu Tử làm trễ nãi một chút, vì vậy cho nên lúc trở lại sân nhỏ của nhà họ Phương cũng đã là buổi tối.
Chuyện đầu tiên mà Phương Nghị làm sau khi bỏ đồ đạc xuống chính là đi nấu thuốc cho Dư Điềm Điềm.
Chờ đến lúc Dư Điềm Điềm tắm xong đi ra, thuốc và vải cũng đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, hơn nữa ở trên bài còn có đặt một vài thứ gì đó nữa. Cô đến gần nhìn một cái, có một xấp tiền được đè dưới ngọn đèn dầu, rất ngay ngắn, còn có cả một tờ giấy.
Dư Điềm Điềm cầm nó lên nhìn một cái.
“Sau này tất cả tiền bạc đều giao cho em quản lý.”
Tên ngốc này...
Khóe môi của Dư Điềm Điềm không tự chủ được mà cong lên, trong lòng ngọt lịm. Cô đếm xem thử, tổng cộng có hơn năm mươi đồng, Dư Điềm Điềm cũng cẩn thận cất hết số tiền này vào trong túi tiền nhỏ của mình. Trước việc Phương Nghị chủ động giao lại quyền tài chính cho mình, Dư Điềm Điềm quyết định ngày mai sẽ thưởng cho anh ăn bánh trứng gà.
Sau một ngày nghỉ ngơi, trừ những người hơi nghiêm trọng một chút thì hầu hết những người dân trong thôn trúng thực đều đã bình phục, họ cũng đều rối rít quay trở lại đồng ruộng. Chỉ là, Doãn Mộng Đào đột nhiên xin nghỉ, nói rằng tạm thời không thể đến làm được.
Lúc Dư Điềm Điềm biết chuyện này, trong lòng cô đột nhiên sinh ra một ít cảm giác thương cảm cho cô gái vốn dĩ kiêu ngạo trước giờ này, nhưng mà cô cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, hôm trước xảy ra chuyện này trong thôn, nên bây giờ yêu cầu đối với nhà ăn đã cao hơn.
Hơn nữa, bí thư chi bộ cho rằng mọi người ăn không đủ no nên mới đi ăn cái bánh bao ngũ cốc đã hỏng, cán bộ trong thôn cũng rất có trách nhiệm vì vậy nên cấp thêm mỗi người ba mươi cân thóc thuế và mười cân thịt cho nhà ăn công xã, yêu cầu là nhất định phải ăn no bữa cơm trưa.
Không bột đố gột nên hồ, trước khi nhà ăn công xã lấy về số lượng thức đó thì cho dù Dư Điềm Điềm muốn làm thì cũng không có nguyên liệu. Bây giờ cuối cùng cũng có được chút thứ thế này, nên đương nhiên là cô cũng muốn cải thiện bữa cơm cho những người dân lao động cần cù này một chút.
Mấy thím lớn tuổi đề nghị làm món thịt hầm. Trước đây chỉ cần nhà ăn có thịt thì sẽ trực tiếp làm một món hầm cùng với khoai tây hoặc ngó sen, vừa đơn giản mà lại vừa đảm bảo đủ no nhưng thời gian lại quá gấp rút, ngay cả nước màu cũng không kịp xào nên chỉ có thể ăn được vị thịt thôi.
Còn Dư Điềm Điềm thì đề nghị hôm trước mọi người mới vừa đau bụng sau khi ăn xong, nếu trực tiếp ăn thịt hầm thì sợ rằng có thể sẽ bị khó tiêu, trước mắt có thể giữ thịt mỡ lại. Thịt nạc thì có thể cắt thành hạt lựu rồi nấu chung với gạo trắng để nấu thành cháo thịt nạc. Nấu đặc một chút, ăn kèm với rau cải thì cũng đã có thể no bụng rồi.
Lâm Tiểu Mẫn lại bắt đầu quái gở nói: "Phức tạp như vậy, cô làm hết tất cả luôn có được không?"
Dư Điềm Điềm không để ý đến cô ta mà nhìn về phía Ngô Nguyệt, đương nhiên là Ngô Nguyệt ủng hộ cô: "Cô cứ yên tâm mà làm đi, tôi sẽ giúp cô một tay!"
Cuối cùng, Lâm Tiểu Mẫn phụ trách việc đơn giản nhất đó là hấp bánh bao, mấy thím thì xào rau, còn Dư Điềm Điềm và Ngô Nguyệt thì phụ trách phần cháo thịt nạc.
"Tôi chưa từng nghe qua chuyện thịt mà còn để ở trong cháo. Thật là lãng phí ..." Lâm Tiểu Mẫn thấp giọng phàn nàn, nhưng mà công việc của cô ta rất đơn giản. Hôm nay Triệu Hành Viễn đặc biệt dặn dò phải hấp bánh bao bột mì, chuyện này có lẽ là tốt hơn nhiều so với việc làm lương thực phụ. Dù sao, cô ta cũng có thể ung dung được một chút.
Cháo thịt nạc chú trọng khâu phải sơ chế thịt tốt, nếu như ướp không tốt, vẫn còn có mùi vậy thì sẽ làm hỏng luôn cả một nồi gạo trắng.
Cũng may, sở trường của Dư Điềm Điềm chính là xử lý thịt.
Rửa sạch rồi băm nhỏ, phải dùng rượu gia vị và gừng để ướp, nhưng lại không thể ướp quá tay, nhà ăn không có trứng muối nên Dư Điềm Điềm không thể làm gì khác hơn là lấy một ít cần tây tươi để thay thế, cắt cân tây thành những lát nhỏ rồi một lát nữa bỏ cùng vào nồi.