Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 93: Sóng gió thịt kho tàu 4

Chương 93: Sóng gió thịt kho tàu 4




Ngô Nguyệt hơi do dự một chút cũng nói: “Được, thế thì một lát buổi trưa chúng ta tập hợp ở tiệm cơm Quốc Doanh này nhé!”

Sau khi quyết định như thế xong thì Dư Điềm Điềm liền chia tay với Ngô Nguyệt, một mình cô xách theo cái giỏ tre đi đến chỗ xưởng sửa xe.

Cho dù đang ở tỉnh thành, cô cũng đủ xinh đẹp rồi, trong đám đông luôn có những ánh mắt của các cô gái chàng trai nhìn qua, Dư Điềm Điềm không hề quan tâm.

Xưởng sửa xe hơi.

Buổi sáng hôm nay học xe, buổi chiều học sửa xe, sáng sớm Phương Nghị đã đứng ở nơi tránh nắng trong sân, mặc dù anh không thể đi lên lái nhưng những tài nguyên này có còn hơn không, được thấy bao nhiêu hay bấy nhiêu, kỹ năng càng nhiều càng tốt.

Đi qua đi lại đều là người nhưng không có mấy ai giống như anh đứng ở đó.

“Phương Nghị, có người tìm.”

Phía cửa vang lên tiếng hô hoán, Phương Nghị hơi ngơ ngác, trong đám người có ai đó trêu chọc anh cũng mặc kệ và trục tiếp đi thẳng ra phía cửa.

Phía dưới bóng cây có một cô gái đứng đó, tóc thắt bím, áo sơ mi màu hồng đang ngó nghiêng xung quanh, khi nhìn thấy Phương Nghị liền hưng phấn vẫy vẫy tay với anh, Phương Nghị hơi ngơ ngác và có chút do dự.

“Sao không qua đó? Con gái người ta đứng rất lâu rồi đấy!” Ông chú ở phòng truyền đạt trước cửa nhắc nhở một cái ‘thân thiện".

Phương Nghị chau mày lại: “Người ta là con gái.”

“Con gái thì sao chứ! Cũng đã là thời đại gì rồi!”

Cô gái mặc áo hồng kia thấy Phương Nghị không qua đường, chỉ lạch bạch chủ động chạy qua đó, mở miệng nói: “Anh Phương Nghị, đã lâu không gặp.”

Phương Nghị ừ một tiếng: “Sao lại qua đây thế?”

“Anh của em nói hôm qua đã thấy anh ở xưởng xe hơi, em cũng không tin! Không ngờ anh đến đây thật, bây giờ em đang làm ở xưởng dệt may trong huyện thành, vừa tan làm liền đến ngay!”

Bây giờ còn chưa đến mười giờ, làm gì mà vừa tan làm chứ, cô gái nhỏ vừa nói xong cũng ý thức được mình nói sơ hở nên biểu cảm có chút ngượng ngùng, nhưng rất nhanh chóng thay đổi chủ đề lại nói: “Anh vẫn chưa ăn sáng đúng không? Chúng ta cùng đi ăn nhé, anh của em nói một lát anh ấy cũng đến!”

“Không đi đâu, tôi còn phải học hành, hai người đi đi.”

“Thế…thế đợi bữa trưa vậy, dù sao buổi trưa anh cũng phải ăn cơm mà!”

Phương Nghị cảm thấy đau hết cả đầu, phía phòng truyền đạt ở cửa lớn vang lên tiếng ha ha của ông chú, ông ta vừa xem vừa lấy giấy báo quạt mát: “Thanh niên bây giờ thật là…”

Ông ta vừa nói được một nửa thì ánh mắt đã khựng lại, sau đó liền đứng dậy.

Hôm nay sao thế nhỉ, phía đối diện đường sao lại có một cô gái xinh đẹp như thế chạy đến thế, không đúng không đúng…cô gái này đẹp hơn, đẹp hơn rất nhiều!

Phương Nghị đang nghĩ cách làm sao để từ chối, ánh mắt vừa chuyển động đã nhìn thấy một hình bóng ở phía đối diện đường, một thân hình cao ráo màu xanh dương nhạt xuất hiện dưới đáy mắt của anh khiến tròng mắt anh hơi giãn ra.

Dư Điềm Điềm đứng ở phía đối diện đường, mỉm cười nhạt nhìn hai hình bóng phía không xa.

Cô gái đó thắt hai cái bím tóc, vừa nói chuyện còn vừa sờ sờ tóc, trông bộ dạng cực kỳ ngại ngùng.

Nụ cười trên khuôn mặt Dư Điềm Điềm dần vụt tắt, mặc dù sự giáo dục và khí độ nói cho cô biết lúc này không nên trực tiếp quay đầu bỏ đi nhưng cũng phải thừa nhận rằng cô đúng là rất tức giận.

Đầu Phương Nghị bỗng chốc muốn nổ tung, hoàn toàn không nghe thấy người trước mặt nói cái gì, thấy hình bóng trước mặt muốn đi nên anh lập tức co chân chạy đi, đến xe trên đường cũng mặc kệ, mấy bước đã xuyên qua bên kia, chặn đầu Dư Điềm Điềm lại.

“Điềm Điềm…”

Anh có chút hổn hển, giọng nói có chút kinh ngạc và gấp gáp khó lòng che giấu.

Cô gái kia hơi ngơ ngác, đến ông chú ở cửa cũng ngơ ngác.

Thằng nhóc này giỏi, vừa rồi mới nói cái gì mà con gái người ta qua đó không tốt lắm, thì ra là không đúng người.

Dư Điềm Điềm nở nụ cười nhạt với anh và chuyển cái giỏ trong tay qua, Phương Nghị đón lấy nhưng ánh mắt lại không chuyển động: “Sao lại đến một mình thế?”

Dư Điềm Điềm lúc này không muốn quan tâm đến anh, cũng không muốn viết, cô lắc lắc đầu sau đó chuẩn bị bỏ đi, Phương Nghị vừa nhìn thấy người nên nào chịu để cô đi, Dư Điềm Điềm đi một bước anh lập tức tiến đến gần một bước, hoàn toàn chặn bước chân của cô lại.

Dư Điềm Điềm có chút tức giận ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh một cái nhưng không biết bộ dạng của mình trong cái nhìn của người đàn ông xem ra giống như mèo con giơ móng vuốt, chỉ khiến người ta ngứa ngáy trong lòng thôi.

Cổ họng Phương Nghị hơi nghẹn lại, giọng nói khàn khàn: “Sao vậy, không vui sao?”

Anh vẫn còn dám hỏi nữa sao, Dư Điềm Điềm không muốn biểu lộ ra chuyện mình tức giận mà chỉ tiếp tục im lặng, dù sao Phương Nghị cũng chưa biết chuyện mình có thể nói chuyện nên quyết định mặc kệ anh luôn.

Chưa từng nghĩ họ ở bên này vẫn còn đang nói chuyện thì cô gái kia lại đi qua đường chạy đến đây.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch