Cái giọng điệu phiền phức và khiêu khích kia khiến Dư Điềm Điềm muốn xù hết cả lông lên.
Phương Nghị muốn nổ tung cái đầu, anh mặc kệ cô ta mà tiếp tục nhìn Dư Điềm Điềm nói chuyện, ánh mắt giống như chú cún con làm sai chuyện gì vậy.
Trong ánh mắt của cô gái kia tràn đầy ý thù địch, ánh mắt nhìn xuống liền nhìn thấy cái giỏ tre đặt bên cạnh Phương Nghị.
“Cô đến từ thôn Tỳ Ba sao? Tôi tên là Triệu Mạn Ngọc, cô là thanh niên trí thức? Hay là?”
Dư Điềm Điềm không nói gì cả, Phương Nghị cũng không biết nên nói cái gì, khuôn mặt cô gái kia không nhịn được nữa, ba người ngượng ngùng một lúc, Dư Điềm Điềm nhìn thời gian một cái liền chuẩn bị bỏ đi. Cái bộ dạng kiêu ngạo này khiến Triệu Mạn Ngọc cảm thấy rất nóng mắt, cô ta tối sầm mặt lại và quay lưng bỏ đi.
Phương Nghị lại đi lên phía trước ngăn Dư Điềm Điềm lại, lúc này mặt trời đã xuất hiện rồi, vị trí Dư Điềm Điềm đứng lại bị ánh nắng chiếu thẳng vào, Phương Nghị rất tự nhiên đứng cản lại trước mặt cô, cũng giống như trên đường đi đến trấn Dân Thủy hôm đó vậy.
Dư Điềm Điềm có chút mềm lòng nên chuyền cho anh phần thức ăn sáng mới mua ở tiệm cơm Quốc Doanh ban nãy, cô nói vài chữ không tiếng: “Mau ăn đi.”
Phương Nghị cúi đầu xuống, tờ giấy thấm dầu gói vài cái bánh bao nóng hổi trắng như tuyết và bánh quẩy, vừa nhìn là biết ngay cố tình mua mang qua cho anh mà.
“Em mua cho anh sao?” Giọng điệu Phương Nghị mang theo chút nuông chiều và kinh ngạc khó nói, Dư Điềm Điềm lại trợn mắt nhìn anh một cái, mang ý nhõng nhẽo.
[Em đến với Ngô Nguyệt, khi nào anh mới bận xong?]
Phương Nghị thấy cuối cùng cô cũng chịu nói chuyện với mình nên thở phào nhẹ nhõm một cái: “Mười một giờ rưỡi anh có thể đi rồi! Anh đưa em đi ăn cơm!”
[Ngô Nguyệt cũng ở đây.]
“Không sao, Điềm Điềm, em đợi anh, anh nhanh lắm.”
Dư Điềm Điềm gật gật đầu, sau đó nhìn thấy phía cửa xưởng sửa xe hơi có không ít người chú ý đến bên này nên nhanh chóng hối thúc Phương Nghị mau vào trong, cho dù Phương Nghị không nỡ nhưng cũng biết bây giờ không phải lúc nói gì cả nên sau khi đưa Dư Điềm Điềm đi xong liền quay về xưởng sửa xe.
Phương Nghị vừa bước vào trong lập tức có người cười ha hả trêu ghẹo: “Tình hình của Phương Nghị tốt thật đấy! Cô gái vừa nãy là ai thế?”
Phương Nghị lạnh tanh nhìn bọn họ một cái, bước nhanh chân quay về ký túc xá.
Dư Điềm Điềm vừa đi ra khỏi xưởng sửa xe hơi ngay lập tức đến Cung tiêu xã, nhà kho nhỏ trong nhà đã trống không rồi, còn không bù hàng thì tuần sau không có gì để bán nữa rồi.
Từ khi lần trước bán hết đậu xanh, đã vài ngày cô không nấu chè rồi. Sắp tới mùa của thanh mai và sơn trà rồi, dương mai có thể làm nước ép dương mai và dương mai sấy, sơn trà có thể làm mứt sơn trà, những thứ này đều cần có đường.
Phiếu đường trên tay cô thật ra đã không còn nhiều nữa, phải nghĩ cách khác thôi.
Hôm nay trên đường có khá nhiều người, cũng không biết là ngày gì, dù sao Dư Điềm Điềm khi mua đồ ở Cung tiêu xã cũng chen lấn vài phen, khó khăn lắm mới mua được năm cân đường, đến đôi giày da trắng tinh cũng bị người ta đạp lên để lại một dấu đen.
Dư Điềm Điềm bất lực thở dài một cái, trước cửa Cung tiêu xã đột nhiên vang lên tiếng huýt sáo: “Em gái, giày dơ rồi kìa, anh giúp em lau nhé?”
Người như thế Dư Điềm Điềm thấy nhiều rồi, cô càng để ý giọng nói của anh ta thì sẽ càng thuận theo ý anh ta nên Dư Điềm Điềm hoàn toàn mặc kệ anh ta, một ánh mắt cũng không chú ý, tên lưu manh phía đối diện đường đứng không vững nữa, đâu ra cô gái cao ngạo và lạnh lùng như thế chứ?
Anh ta tiến hai ba bước đi lên phía trước, đứng ở vị trí càng gần hơn với Dư Điềm Điềm, rồi lại huýt sáo, âm lượng càng vang, càng to hơn nữa.
Nhưng tiếc là Dư Điềm Điềm vẫn mặc kệ.
“Cô gái xinh đẹp như thế không phải là người điếc chứ?”
Tên lưu manh vừa tiến lên phía trước, phía sau đã vang lên giọng nói của một người đàn ông khác: “Hứa Tiểu Đào, đang làm gì thế?”
Thằng nhóc tên Hứa Tiểu Đào kia quay đầu qua, anh ta lập tức giống như con rùa rụt đầu vậy nên cười trừ: “Không làm gì không làm gì cả, vừa mới mua đồ xong.” Vừa nói xong đã lủi thủi chạy đi rồi.
Dư Điềm Điềm quay qua nhìn người đó một cái, toàn thân mặc đồ quân trang, trên cánh tay còn gắn huân chương, hèn cho người kia sợ hãi như thế.
Người đàn ông cũng nhìn thấy Dư Điềm Điềm, rõ ràng cũng bị kinh ngạc một phen nhưng rất nhanh chóng anh ta đã di chuyển ánh mắt ra chỗ khác chứ không giống như tên lưu manh kia nhìn chằm chằm vào cô.
Dư Điềm Điềm đợi người đi rồi lại quay trở về Cung tiêu xã, lần trước vải cô mua không đủ nên vẫn chưa làm áo mới cho Phương Nghị, thừa cơ hội lần này mua thêm vài thước vải để làm áo cho chị cả và bà nội luôn cũng tốt.
Nhân viên kinh doanh trên quầy vải cũng là người biết nhìn, thấy Dư Điềm Điềm xinh đẹp lại ăn mặc đẹp nên lập tức tiến lên mang một số vải cao cấp ra cho cô lựa chọn.