Dư Điềm Điềm nhìn nhìn rồi chọn cho bà nội vải màu đỏ đất, lựa cho chị cả Phương một cây vải màu xanh hổ phách, Phương Nghị vẫn là màu hoa giống như lần trước, nhân viên kinh doanh không nói nhiều gói ghém gọn gàng khiến cô vui mừng mang ra ngoài cửa.
“Mua cái gì thế?”
Dư Điềm Điềm vừa ra khỏi cửa đã đụng phải Phương Nghị.
Cô vui mừng ngẩng đầu lên, không ngờ anh lại đến sớm như thế, càng không ngờ anh lại biết cô đang ở Cung tiêu xã.
Phương Nghị đưa tay ra giúp cô xách cái túi trên tay.
Chạm phải ánh mắt nghi ngờ của cô, anh cười nói: “Buổi chiều bắt đầu học nên buổi sáng có thể ra ngoài sớm chút, nhớ đến việc chắc chắn em phải mua đồ nên đến Cung tiêu xã trước.”
Trong lòng Dư Điềm Điềm rất vui mừng nhưng không muốn anh nhìn thấy nên cố tình hừ một tiếng và đi về phía tiệm cơm Quốc Doanh. Phương Nghị làm sao dám có chút ý kiến gì, lập tức xách đồ chạy theo.
Lúc tới nơi đã làm buổi trưa mười một giờ bốn mươi phút rồi, Ngô Nguyệt vẫn chưa đến, Dư Điềm Điềm nhìn đồng hồ rồi quyết định đi vào trước tìm một chỗ từ từ ngồi đợi, Phương Nghị giúp cô xách đồ, tìm nửa ngày trời mới tìm được vị trí gần cửa sổ.
“Gọi món trước hay là đợi bạn em đến?”
Dư Điềm Điềm chỉ chỉ vào thực đơn ra dấu bao anh hãy gọi món trước, đợi một lát Ngô Nguyệt đến gọi thêm cũng được.
Phương Nghị ừ một tiếng, anh nhanh chóng gọi một dĩa thịt xào ớt chuông và đậu hũ, rồi lại gọi thêm một chén mì và hai cái màn thầu, Dư Điềm Điềm thích ăn mì ở đây, anh vẫn còn nhớ rất rõ.
Dư Điềm Điềm cố ý ngồi bên cạnh cửa sổ và kéo rèm lên, trưa nay mặt trời rất gắt, cô cũng khá tinh ý đấy.
Trong mắt Phương Nghị lướt qua một tia vui mừng, sau đó rót cho cô một ly trà.
Hai người vừa ngồi xuống thì Ngô Nguyệt đã đến rồi, Dư Điềm Điềm lập tức vẫy vẫy tay về phía cô ấy, Ngô Nguyệt liền chạy nhanh tới.
“Ái chà, để hai người chờ lâu rồi, không hiểu sao hôm nay trên người đặc biệt nhiều người! Chen lấn chết tôi rồi.”
Dư Điềm Điềm lập tức gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Hôm này người ở cục văn hóa đều đến rồi, sinh viên đại học công nông binh hôm nay cũng đến đăng ký.” Phương Nghị giải thích.
“Hèn chi…chà hai người đã gọi món rồi sao? Thế tôi đi xem nên ăn cái gì.” Ngô Nguyệt đứng dậy đến quầy kinh doanh gọi món.
Người hôm nay thật sự rất nhiều, vừa đến mười hai người cả cái nhà ăn đều ngồi chật kín, một số khách đến sau đã không còn chỗ ngồi, phải đứng đợi ở ngoài cửa.
Lúc này Triệu Mạn Ngọc cũng bước vào, đi cùng cô ta còn có một người đàn ông, hai người vừa bước vào đã quay qua nhìn xung quanh.
“Ngô Nguyệt?” Triệu Mạn Ngọc kinh ngạc hét lên một tiếng.
Ngô Nguyệt vừa đứng ở quầy kinh doanh gọi món xong quay đầu qua nhìn thấy cô ta cũng rất ngơ ngác: “Mạn Ngọc, trùng hợp thế?”
“Trùng hợp thật đấy! Đây là anh tôi, cô có còn nhớ không?”
Ngô Nguyệt nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt một cái, cảm thấy rất khó tin: “Đây là…Triệu Văn Quân, anh Triệu sao?”
Người đàn ông gật gật đầu nhìn cô ấy: “Là tôi đây, đã lâu không gặp.”
“Ái chà, anh tòng quân ba năm mà tôi suýt chút không nhận ra anh rồi đấy.”
“Đúng vậy, anh tôi mới quay về, sau này cũng sẽ làm việc ở huyện thành!”
Dư Điềm Điềm và Phương Nghị cũng nghe thấy động tĩnh nên cùng lúc quay đầu qua, bên đó cũng đồng thời nhìn thấy họ rồi.
Cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp chứ, chính là cái này.
Bao gồm cả người đàn ông đứng bên cạnh Triệu Mạn Ngọc, đó chẳng phải là người đàn ông mặc quân trang giúp cô đuổi tên lưu manh ở trước cửa Cung tiêu xã sao?
Ngô Nguyệt cũng phát hiện lúc này đã hết chỗ rồi nên nói: “Bên chúng tôi vẫn còn chỗ, hay là ghép bàn nhé?”
Triệu Mạn Ngọc sau khi nhìn thấy Dư Điềm Điềm bèn tối sầm mặt lại nhưng Triệu Văn Quân lập tức gật gật đầu: “Cũng được.”
Năm người cứ thế ngồi chung bàn một cách kỳ diệu.
Ngoại trừ Dư Điềm Điềm, những người khác đều là người của thôn Tỳ Ba nên tất nhiên có quen biết nhau, Triệu Văn Quân và Phương Nghị nhìn nhau gật đầu coi như đã chào hỏi rồi.
“Vị này là?” Tất nhiên Triệu Văn Quân cũng nhận ra Dư Điềm Điềm nên hỏi một cách lễ phép.
“Dư Điềm Điềm, vừa mới đến thôn Tỳ Ba cách đây không lâu, bây giờ ở nhà ăn với tôi.” Ngô Nguyệt thoải mái giới thiệu.
Triệu Mạn Ngọc vừa nghe nói Dư Điềm Điềm làm ở nhà ăn liền nhếch môi một cách lặng lẽ, sự ganh tị trong ánh mắt cũng không thể hiện quá rõ ràng nữa, người xinh đẹp thì sao chứ, cũng chẳng phải là làm việc ở nhà ăn nông thôn sao.
“Đây là con trai lớn và con gái út của nhà đại đội trưởng, Triệu Văn Quân, Triệu Mạn Ngọc.” Ngô Nguyệt lại giới thiệu với Dư Điềm Điềm.